Chủ Nhật, 16 tháng 8, 2015

Tự truyện: Giọt nước kể về cuộc phiên lưu của nó

Tự truyện:
Giọt nước kể về cuộc phiên lưu của nó
Lúc cất tiếng chào đời là lúc đồng thời tôi phải xa mẹ để bắt đầu cuộc phiên lưu. Đó là tục lệ lâu đời của dòng họ  “Mưa”  chúng tôi.Vả lại mẹ tôi thường bảo : “ Mưa là biểu tượng của sức mạnh, các con phải ra đi như thế cho quen đi, để thể hiện danh tánh cho dòng họ mình.Con cái mà cứ dựa vào mẹ thì sau này ra đời làm được trò trống gì?”. Nói thế nhưng mẹ tôi cũng lo lắng lắm.Hôm chúng tôi đi mẹ dặn dò đủ điều, rồi cứ đứng nhìn chúng tôi mãi…Tới lúc chúng tôi gần khuất bóng, mẹ còn nói với theo rằng: “ yêu thương đùm bọc nhau các con nhé !”.
Tôi là út trong nhóm anh em cùng ra đi, khác hẳn với các anh tôi lại cảm thấy khoan khoái phấn khởi. Dẫu sao mình cũng có cơ hội để nếm mùi “tự do”.Nhìn các anh đi cách thận trọng và lo lắng, tôi bật cười rồi la toáng lên: “đi chậm như các anh thì còn gì để gọi là sức mạnh nữa!”. Thế rồi, vươn vai một cái tôi vượt chạy trước, mặc kệ cho các anh gào thét : “ Út ơi ! cẩn thận đấy”.
Nghe gọi thế, tôi càng phóng chân chạy nhanh hơn,thấy vậy các anh liền vội chạy theo tôi. Có lẽ vì các anh nhớ lời mẹ dặn “ đùm bọc nhau”.Ấy thế, tôi lại lầm tưởng rằng mình oai vệ lắm nên các anh khâm phục và bắt chước theo. Càng kiêu hãnh tợn, tôi rướn dài khoe thân hình khỏe mạnh và trong vắt của tôi để chạy. Mỗi bước của tôi là một điệu nhún nhảy oai phong…rào !…rào!rào!...
Thấy tôi cả vũ trụ như kính nể và vội vã dọn đường.Những chú chim dáo dác tìm chỗ núp ẩn.Chị không khí co mình lại.Anh nhiệt độ hạ thấp xuống kính cẩn nhường bước.Cả ông mặt trời cũng từ từ khuất bóng. Dưới đất mọi cây cối đều rũ lá cúi chào. Bao bông hoa nhẹ nhàng khép cánh. Các em bé đang chơi đùa vui vẻ bỗng đồng thanh cất tiếng chào : “Mưa” rồi khiêm tốn ù chạy ..vv
Tôi khoái chí !tự nhủ: “ kể ra mình cũng oai phong thật! sắp đứng đầu thiên hạ rồi” Thế mới là dòng họ của sức mạnh chứ!.Thế đấy! những kẻ xốc nổi thường lầm tưởng những ngông cuồng là tài ba !.
 Lúc đi ngang qua nhà gió, thấy gió đang nằm ngủ tôi ngạo mạn quát mắng thậm tệ, rồi khiêu khích: “Hứ !sao mà nhếch nhác thế ? vậy thì làm được vương tướng gì ? hãy xem sức mạnh của dòng họ tôi mà bắt chước”
Nghe tôi cao giọng, gió tức quá : “ mấy giọt mưa ranh kia, đứa nào dám bảo tao nhếch nhác đấy ? tao sẽ cho biết mặt” Thế rồi gió đùng đùng đuổi theo chúng tôi, quất vào người tôi những làn roi đau điếng. Gió đẩy tôi nghiêng ngả,và cứ thế gió xô tôi đi như một thằng nô lệ. Tôi cố cưỡng lại nhưng không thể nào địch nổi với sức mạnh của gió.
Thế là anh  em chúng tôi bị tán loạn, mỗi người một nơi. Một vài anh  phải hy sinh trong lòng đất. Một số phiêu bạt nơi nào tôi không biết. Còn tôi đơn côi vất vưởng trên chiếc lá mít còn bám trên cành cây. Tôi thở phào bám chặt lấy chị lá, như hiểu nỗi lòng tôi, chị lá khẽ cong mình che chở cho tôi thoát khỏi những làn roi ác nghiệt của gió.
Tưởng đâu đã êm ả, gió vẫn chưa chịu thua, gióđến lay động từng chiếc lá của cây khiến tôi chao đảo lăn qua lăn lại rồi rơi xuống một chiếc lá khác ở cành thấp hơn. Nằm hiu hắt trên chiếc lá mỏng manh ấy tôi thầm lo cho  thân phận của mình. Kiểu này khéo tôi lại cũng phải rơi xuống lòng đất mất thôi. Tôi sợ hãi nằn nì:
-          Chị lá ơi !giữ em với! đừng để em rơi xuống đất, em sợ lắm!
-          Lá nhìn tôi khẽ bảo: “ giọt mưa bé nhỏ ạ ! bạn không thể sống ở trên lưng tôi mãi được đâu,chốc nữa khi dòng họ bạn đã đổ bộ hết, thì ông mặt trời sẽ đem ánh nắng gay gắt ra để thiêu hủy bạn, lúc đó  bạn không còntồn tại  là giọt nước xinh đẹp như thế này nữa.
-          Tôi sợ  run lên, Ôi! chẳng lẽ thân hình tròn trĩnh trong vắt của tôi phải tiêu tan ư? Tôi rên rỉ cầu cứu: “chị lá ơi !giúp tôi đi! Tôi không muốn tiêu tan như thế”.
-          Lá cong mình lại để âu yếm thương xót cho tôi. Thoáng một chút suy nghĩ lá bỗng nói như reo lên: “Thế này nhé, bạn có nhìn thấy mái nhà tôn bên cạnh kia không?bạn phải sang đấy theo các đồng bạn chắc là sẽ tìm được môt nơi sống ổn định”.
-          Nhưng làm sao tôi qua được bên ấy?
-          Được rồi tôi sẽ giúp bạn, bám chắc vào tôi nhé !chúng ta cùng liều lĩnh một chuyến.

Thế rồi, chờ lúc gió thịnh nộ hơn, lá đau đớn tách ra khỏi cành và đưa tôi đến mái tôn. Tôi và lá được hòa nhập cùng dòng tộc của tôi để đi xuống một cái máng nhỏ, rồi tuôn vào một cái bể lớn.Ở đây tôi được sống những chuỗi ngày êm ả và hạnh phúc! Lá cõng tôi đi dạo quanh mặt bể.Và tôi đã kể cho lá nghe về những ngông cuồng hống hách của tôi. Những xót xa ân hận khi các anh của tôi phải tán loạn và hy sinh.
Nhưng chẳng được bao lâu, một cô bé đã vớt lá ra khỏi bể nước. còn tôi thì bị văng xuống hòa cùng bể nước. Tôi lao đao choáng váng lặn xuống tận đáy bể. Thoáng chút rùng mình! Tâm hồn tôi như chùng xuống.Nhưng rồi tôi lại cảm thấy mình yên tĩnh và ý nghĩa hơn.
Có lẽ đây là những chuỗi ngày thần tiên để tôi được trở về với chính mình.Một chuỗi ngày lặng lẽ để nghĩ về bài học đầu tiên trên đường đời.Phải chăng sức mạnh của dòng họ tôi chính là sức mạnh của tinh thần?sức mạnh của sự kiên cường vượt qua những trở ngại để tìm một ý nghĩa của cuộc sống? sức mạnh của sự tan biến và hòa nhập để mang lại mưu ích cho vạn vật. ý nghĩa của dòng họ Mưa là thế.

.Kim Oanh

Văn kể chuyện ngày xưa.

VẮNG BÓNG

VẮNG BÓNG …


Tôi vẫn đi tìm…
Lòng tôi mãi khát khao!
Chợt chút gì trống vắng
Lao xao…

Biết tìm nơi nao?
Vào sa mạc…
Chút an ủi …
Hy vọng !

Nhưng vẫn không gặp …
Như chiếc bóng chập chờn…
Đuổi theo…
Vụt mất !

Sao Ngài cướp chiếm hồn tôi…
Rồi vụt mất ?
Tôi thẫn thờ…
Chơ vơ …!

Cô quạnh, quẩnquất …
Tôi kêu van thầm thĩ
Ngài vẫn vắng bóng
Lặng yên!...

Nếm mùi…
Đau khổ !
Cảm nhận…
Ngài vắng bóng …!

Maria Bernadet


….NHỚ VỀ CHA…   Một tâm hồn thinh lặng

Mọi người biết cha linh hướng Gioan Baotixita đều gọi cha là nhà giáo dục mô phạm. Bởi lẽ cha đã có một thời vang bóng Giám đốc trường trung học Thánh Tâm.  Cái “vang bóng” tình thương và chan hòa ấy ở nơi cha đã đi vào tâm hồn hết thảy những người học trò,  mà nay đã trở thành những vị trung niên thành đạt  trong những gia đình, các Giáo xứ và xã hội. Ấy thế mà từ mấy chục năm nay, cứ đều đặn hằng năm, đến ngày lễ kính thánh Gioan Baotixita thì những con người thành đạt này lại rủ nhau quy tụ về để cùng  mừng lễ bổn mạng với vị thầy dấu yêu của họ. Và dường như, để họ còn chia sẻ và lắng nghe thật sâu xa với vị thầy của mình. Quả là một điều hiếm có nơi tất cả các vị thầy cô giáo khác ?
Hình ảnh mà cha để lại trong tâm hồn mọi người đó là một vị Thầy, một người cha luôn mẫu mực, nhẹ nhàng, yêu thương, nâng đỡ và chan hòa với hết mọi người. Những anh em tu sĩ trong Dòng luôn nghĩ về cha là một  mẫu gương trung thành của đời tu sĩ.
Thế nhưng,Thưa cha con muốn gọi cha là một tâm hồn thinh lặng.Tiếp súc với cha người ta sẽ hiểu những mẫu mực, chan hòa của cha xuất phát từ một tâm hồn biết thinh lặng
Thật thế, Có lẽ bất cứ ai lớn lên từ ngôi nhà của cộng đòan nữ tu Đaminh Miền Mân côi đều biết rằng cha rất quý trọng những giờ khắc thinh lặng. Và mọi người khi nhìn thấy cha đi bách bộ trong vườn đều hiểu rằng đó là khoảnh lặng riêng tư của cha với Chúa.Ngoài những giờ nguyện gẫm suy niệm trong nhà nguyện  cha còn dành nhiều giờ để tự do ngoài vườn, chìm đắm trong lắng nghe sâu xa từ những cảnh vật thiên nhiên…
Nhớ ngày ấy, thuở còn thỉnh sinh ngố ngáo chẳng hiểu gì,  những lần sang quét sân vườn con cứ toe toe phá vỡ bầu khí thinh lặng của cha…cha chỉ nhẹ nhàng bảo : “ cha đang suy niệm đó con”. Lời nhắc bảo nhẹ nhàng ấy, khuôn mặt thanh thản, tĩnh lặng và đầy trải nghiệm thiêng liêng ấy của cha! dường như đã trở nên những lời chất vấn cho tâm hồn con ngay từ những bước đầu của đời tu…và cho đến bây giờ...
Nơi cha để lại trong chúng con không chỉ là hình ảnh của một vị cha đáng kính, yêu thương mà còn là một người mẹ cẩn thận chăm sóc, bảo ban, nâng đỡ từng ơn gọi… Cha rất yêu quý ơn gọi, nhớ tên từng người, biết rõ ở lớp nào, nhập tu năm nào…vv…từ những người lớn nhất cho đến một em bé nhất trong Miền Dòng. Bởi thế, bất cứ ai sống từ ngôi nhà nữ tu Đa Minh Miền Mân Côi đều biết rằng: tên của mình đã được ghi vào trong cuốn sổ nho nhỏ của cha linh hướng một cách cẩn thận, từ ngày tháng nhập tu,  cả những ngày xuất tu cho những trường hợp khác của ơn gọi.vv…
Tâm hồn thinh lặng của cha đã luôn nhạy bén, đồng hành với cộng đòan chúng con trong từng những biến cố thăng trầm của Hội Dòng. Với cương vị linh hướng cho cộng đòan của Miền Dòng Mân Côi, nhưng nơi cha luôn thể hiện là một vị cha chung của toàn Hội Dòng.Cha vẫn nghĩ đến cộng đòan trung ương của Dòng, và thỉnh thỏang vẫn ghé thăm với đầy ắp tấm lòng, tình thương lẫn quà bánh. Sự bén nhạy ấy, luôn vươn xa, vượt ra khỏi  giới hạn của những bổn phận trực tiếp, để  trở nên gương mẫu cho mỗi chúng con hướng về những những chân trời  lớn lao hơn của Hội Dòng.
Tâm hồn thinh lặng cha, đã một đời phong ba. Thoạt nhìn có vẻ như êm đềm thư thái, nhưng có lẽ cũng đã không ít suy tư, trăn trở và lắng lo cho những bước đi của đoàn con… với những thăng trầm của Hội Dòng. Cùng những đau bệnh thân xác của tuổi già…Với biết bao những trải nghiệm, đồng hành…cha lặng lẽ khép lại một kiếp sống để bước vào một lẽ sống thiên thu.
Cha đã chỉ cho con một nhân cách sống tĩnh lặng sâu lắng trong tâm hồn. Một nét văn hóa của đời tu đã được thực thụ trải nghiệm!
Ngày cha được về với Chúa, là những ngày chuẩn bị để đón mừng lễ kính thánh bổn mạng của cha. Thánh Gioan Baotixita, vị ngôn sứ cuối cùng dọn đường cho Chúa đến. Đời cha đã nên một lời ngôn sứ để nói với thế giới hôm nay, và nói với mỗi người chúng con. cha đang suy niệm đó con” Vâng! Có lẽ giây phút này cha vẫn nói với con lời từ thuở ban đầu ấy. Một lời để chất vấn tâm hồn con mỗi lúc con xao nhãng sự thinh lặng.Và có lẽ ngày hôm nay cũng là ngày hạnh phúc nhất của cuộc đời cha. Ngày cha được về với Chúa. Ngày cha trở về với những anh em trong dòng của cha. Hơn 93 năm sống trọn vẹn trong ơn gọi làm người, làm con Chúa, 71 năm làm môn đệ theo Chúa trong đời tu sĩ Thuyết Giáo,và 54 năm trong sứ vụ linh mục. Con tin chắc Cha đã mãn nguyện  “Xin cho con được gấp đôi thần khí của Ngài”(2V 2,9)Cha ơi! con nhớ về Cha. Một tâm hồn thinh lặng rọi sáng cho một nhân cách sống, một mẫu tông đồ thuyết giáo, một gương phục vụ,một vị cha chung của chúng con.

M. Bernadet
Nữ tu Đaminh Rosa Lima Miền Mân Côi

TIM KIEM

 CHO MỘT CUỘC TÌM KIẾM TRONG ĐỜI BẠN

(  đoản khúc suy niệm Tin Mừng Luca 19, 1-10)

Nếu như bạn nhận ra mình  khao khát một Ai đó đang chi phối cuộc đời của mình. Một Ai đó khiến tâm hồn bạn phải thao thức và khắc khoải... Mời bạn hãy đọc câu chuyện tuyệt đẹp của người thu thuế Giakêu. Hãy nghiền ngẫm những chi tiết sinh động của cuộc gặp gỡ giữa Chúa Giêsu và Giakêu. Bạn sẽ nhận ra rõ hơn một lời mời cho cuộc đời của bạnChính Chúa Giêsu đang tìm kiếm bạn. Và chính Ngài đã khơi lên trong lòng bạn nỗi khao khát mà bạn đang kiếm tìm.Từ khởi điểm kiếm tìm này, bạn hãy mau mắn như Giakêu.
-Bắt đầu từ việc lắng nghe để nhận ra đâu là lộ trình mà Chúa Giêsu sẽ  ngang qua trong đời bạn?-Hãy để trái tim bạn thao thức và sáng kiến  gặp được Ngài-Hãy cố gắng vượt qua mọi cản trở. Như Giakêu đã cố gắng vượt qua  thấp bé của chính mình.-Hãy  can đảm chạy lên phía trước đám đông, nếu như đám đông lấn át, chắn mất tầm nhìn của bạn.- Bạn sẽ nhận được những điều thật bất ngờ và tràn đầy hạnh phúc!-Vì Chúa Giêsu chủ động trong hành trình tìm kiếm này-Ngài quảng đại hơn bạn nghĩ rất nhiều-Nếu bạn phải trèo lên cao, thì Ngài đã “nhìn lên” để gọi bạn xuống-Nếu bạn chỉ muốn đón xem để biết Ngài, thì Ngài ở lại nhà bạn để  cùng ăn uống với bạn-Nếu những  quá khứ làm đời bạn bị tổn thương bởi cộng đồng, Thì giờ đây lòng tha thứ của Ngài đã hoàn trả cho bạn trước mọi người- Nếu những giới hạn đã khép kín lòng bạn trong mặc cảm, thì giờ đây bạn đã được giải thoát bởi Lời Ngài công bố : “ hôm nay ơn cứu độ đã đến cho nhà này”-Nếu bạn chỉ mong gặp được Ngài trong tương quan cá nhân, thì Ngài rộng ban  cho bạn cả trong chiều kích xã hội.-Hãy để cho Thiên Chúa tự do chạm đến cõi thâm sâu cung lòng bạn- Ngài sẽ biến đổi bạn, và bạn sẽ tràn đầy hạnh phúc-Bạn hãy tin rằng : tình thương và ơn cứu độ của Thiên Chúa lớn hơn tất cả...cả những ước mong của bạn.-Ước chi bạn không bao giờ thất vọng, và tiếp tục lên đường cả khi trời chưa sáng...-cả khi những đau thương bệnh tật, những gian nan khốn khó đang vây phủ bạn.-Cả khi bạn nhìn thấy mọi sự... dường như bế tắc- Bạn hãy đừng bao giờ thất vọng!
(Maria Bernadet)

THEO DẤU CHÂN NGÀI

( Tin Mừng Luca 19, 1-10)

Câu chuyện  Chúa Giêsu  tìm Giakêu thật cảm động! Gợi lên trong lòng chúng ta một lời mời “theo dấu chân Ngài”.
Hành trình truyền giáo, là những bước đi tìm như thế đó.
Tìm một lộ trình để đi qua, tìm một nơi chốn để dừng lại.
Tìm những con người để loan báo.
 Chúa đã vào thành Giêrikhô. Tìm chữa  một người mù và tìm cứu Giakêu. Tìm bằng bước chân, bằng ánh mắt, bằng lời nói, bằng con người, bằng cuộc sống và sự giải thoát...
Bước chân Chúa tìm,đã  dừng lại ngay dưới gốc  sung. Nơi Giakêu thể hiện sự khiếm khuyết của mình.
Ánh mắt Chúa ngước “nhìn lên”,để tìm một ánh mắt ngỡ ngàng  ẩn nấp. Một ánh mắt quá yêu thương và khiêm tốn ! để bắt gặp cõi lòng đầy hiếu kỳ của Giakêu. Ở đây thật một sự đảo lộn . Sự khiêm hạ quá lớn lao của Chúa. Một vị Thiên Chúa đã phải ngước lên, để tìm phàm nhân Ngài muốn cứu.
Kìa,lời gọi tên đích danh, Chúa đã biết tên ông tự bao giờ? Như thể Chúa đã bỏ giờ nghiên cứu trước, lịch sử  những con người mà Chúa muốn tìm.
Lời giục giã “xuống mau đi” bộc bạch sự chờ đợi của Chúa. Như thể Ngài đã chờ từ lâu. Để “ hôm nay Tôi phải ở lại nhà ông”.
Chúa đã tìm Giakêu bằng tất cả con người Chúa. Một sự tha thiết cháy bỏng của tình yêu, và một nhạy bén đầy tế nhị. Chúa đã giải thoát ông, đối với chính mình ông và với cộng đồng.
Thật xúc động biết bao ! Hành trình của một cuộc tìm kiếm. Một cách thế loan báo Tin Mừng của Chúa
Theo dấu chân Ngài, ta cũng thế. hãy bước vào một cuộc tìm kiếm không ngừng. Tìm chính Chúa, ý Chúa và việc của Chúa. Hãy biết dừng cả  nơi thể hiện những khiếm khuyết, không phải để che khuất, xô đẩy và lấn át như đám đông. Nhưng hãy như Chúa Giêsu, yêu thương khiêm tốn và loan báo.
Lạy Chúa Giêsu. Xin hãy tìm con
Vì kẻ Ngài tìm Ngài sẽ gặp
Xin làm cho con nên giống Chúa
Theo dấu chân Ngài loan báo muôn nơi. Amen

Maria.Bernadet






 LỜI CHẤT VẤN….!



 Xin cho con trở nên người nghèo khó !
Vì chính Chúa đã chúc phúc cho họ
Lời chúc ấy đang vang dội tim con…
Mời gọi con khát khao bước theo Ngài.


-Nhưng, Con là người nghèo rồi mà?
Nhìn lại con có gì giàu sang đâu?
Lời chất vấn, chợt làm con chạnh lòng…!
Phải chăng con nghèo lắmChúa ơi ?


Nghèo đến nỗi con cảm thấy chơi vơi…!
Nghèo tình yêu.
Nghèo nhân đức.
Nghèo rộng mở…!


-Khi cuối ngày, và màn đêm buông xuống…
Con băn khoăn, lau mắt lệ nhòa!
Vì quá nghèo, con chẳng biết đón nhận
Những ân sủng dạt dào Chúa thương  ban


-Con nghèo quá, vì chẳng biết cho đi
Những hy sinh nho nhỏ thường ngày…
Nên chơi vơi giữa đêm trường bão táp
Khẽ lặng thầm, chẳng biết hướng nơi nao?


-
Xin cho con là người nghèo của Chúa
Một cái nghèo không làm con chơi vơi
Biết cho đi những gì lãnh nhận
Nên tia sang rọi soi đêm trường

-Là ánh lửa hồng ấm áp đêm đông
Là yêu mến, tín trungvà phó thác.
Xin cho con là người nghèo của Chúa !
Không phải là cái nghèo của con.

 

(Maria Bernadet.)





 

cam xuc

NỖI LÒNG

Những điều mình mơ ước....
Thật đơn giản !
 Nhưng  vẫn là thách đố lớn
 Trong tầm tay của mình....

Biết làm sao bây giờ ?
 Những gì còn lại....
Âm thầm  trôi qua. ....
 Vụt mất rồi................



Nhưng không sao.Mọi sự chóng qua...chỉ tiếc!!!Biết về nơi nao ?

Maria. Bernadet  
16-8-2015