Thứ Sáu, 21 tháng 4, 2017

CHÚA NHẬT PHỤC SINH

CHÚA NHẬT PHỤC SINH NĂM A
( Ga 20,19)

“Sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, lúc trời còn tối, bà Maria Mác - đa - la . đi đến mộ thì thấy tảng đá đã lăn khỏi mộ. “ ( Ga 20,1)

“Tảng đá đã lăn ra khỏi mộ”  Đó là một  trong những dấu chỉ của mầu nhiệm Phục Sinh.
Bà Maria Mác  -đa -la  quả thật diễm phúc ,vì là người đầu tiên được chứng nghiệm mầu nhiệm  Phục Sinh của Chúa.

Nhưng sau biến cố Chúa chết, bà lại quá đỗi buồn sầu nên chẳng nhận ra dấu chỉ này. Bà hốt hoảng tưởng  người ta đã cắp mất xác Chúa rồi. Bà liền vội vã  trở về báo tin cho hai môn đệ  :“ Người ta đã đem xác Chúa đi khỏi mộ, và tôi không biết họ để Người ở đâu? “

Trong cuộc sống,  đôi  khi chúng ta phải chạm trán với những biến cố mất mát đau thương, Lúc ấy Thiên Chúa vẫn mời gọi chúng ta đón nhận trong ý nghĩa vượt qua của mầu nhiệm Phục Sinh. Thế nhưng nhiều lúc chúng ta cứ mãi chìm đắm trong buồn sầu và thất vọng !
Ngay cả những lúc  “ tảng đá đã lăn ra khỏi mộ” rồi, mà chúng ta vẫn còn hốt hoảng, sợ hãi và khóc lóc.

Hành trình đi theo và tìm kiếm Chúa của mỗi chúng ta không khác gì hành trình của bà Maria Mac -đa-la và tất cả cácTông Đồ. Đó là hành trình của người được chia phần với Chúa trong mầu nhiệm tử nạn và Phục Sinh.
 nhiều lúc qua những biến cố đau thương của cuộc sống, Chúa vẫn rộng ban cho ta những ơn trọng đại để được chứng nghiệm mầu nhiệm Phục Sinh của Chúa. Thế nhưng chúng ta  chưa nhận ra.

Xin cho chúng ta nhận được ơn của Chúa Thánh Thần để nhạy bén nhận ra những dấu chỉ Phục Sinh trong những biến cố của đời sống ta. Nhờ đó chúng  ta được sống  hân hoan và  ra đi loan báo Tin Mừng ơn cứu độ của Chúa. Amen


Maria Bernadet 

Thứ Sáu, 7 tháng 4, 2017

CHÚA NHẬT THỨ V MÙA CHAY

" Nói xong, Người kêu lớn tiếng :" Anh Lazarô, hãy ra khỏi mồ ! người chết liền ra, tay chân còn quân vải và mặt còn phủ khăn. Đức Giêsu bảo : " cởi khăn và vải cho anh ấy đi" 
(Ga 11, 43- 44)
“ Anh Lazarô hãy ra khỏi mồ”

Đó là Lời quyền năng mà Chúa Giêsu đã ban truyền, để cứu sống người bạn yêu quý của Ngài ở Bêtania.

Cuộc sống của mỗi chúng ta vẫn luôn có những nấm mồ, ru ta ngủ  những giấc ngàn thu.
 Đó là những nấm mồ của lòng khép kín, ích kỷ, ghen tương, đố kỵ.
Nấm mồ của những thói hư tật xấu,
Nấm mồ của những trào lưu tục hóa trong nhân loại, đang xâm nhiễm cách tinh vi và cuốn hút chúng ta dần dần.
 Cả những nấm mồ nội tại, len lỏi ngay trong chính những khát vọng chính đáng của mỗi người chúng ta.
Vì thế chúng ta rất cần ơn của Chúa để nhạy bén biện phân. Cần sức mạnh của Chúa để có thể chỗi dậy “ ra khỏi mồ”

Ngày hôm nay Chúa Giêsu vẫn ban truyền những LỜI quyền năng để cứu sống chúng ta. Ngài vẫn mời gọi ta “ hãy ra khỏi mồ”  trong từng trường hợp cụ thể của chúng ta.

Xin cho mỗi chúng ta lắng nghe được LỜI QUYỀN NĂNG của Ngài để chúng ta được Ngài cứu sống . Amen
Maria Bernadet
TIN MỪNG CHÚA NHẬT  IV MUA CHAY

“ Đi ngang qua,  Đức Giêsu  NHÌN  THẤY một người mù từ thuở mới sinh” ( Ga 9,1)

Chúa Giêsu NHÌN THẤY một người mù từ thuở mới sinh.
 Ngài NHÌN THẤY người mù với mọi chiều kích.
 Ngài THẤY  thật sâu thẳm trong tâm hồn người mù.
 Ngài cũng THẤY  những nỗi thống khổ của cuộc đời tối tăm !
 Ngài NHÌN THẤY tình trạng và hoàn cảnh thật đáng thương của anh.
 Và Ngài cũng NHÌN THẤY người này với những khả năng…có thể
Để  trở nên chứng nhân  cho quyền năng của Ngài.

Bởi đó,  Chúa Giêsu đã chủ động “ đi ngang qua”,
 Con đường của người mù đang đi, để có thể gặp được anh.
 Ngài  chủ động chữa lành  không  cần anh ngỏ lời xin.
Đó là cái NHÌN THẤY thấu của tình yêu !

Hằng ngày Chúa Giêsu vẫn chủ động đi ngang qua cuộc đời mỗi  chúng ta.
 Qua những diễn biến thường hằng  và qua các biến cố.
Ngài NHÌN THẤY tất cả tình trạng mù lòa, yếu kém ,
Và NHÌN THẤY thao thức  của mỗi chúng ta
Ngài thấu hiểu  hoàn cảnh của từng người chúng ta.
 Ngài cũng chủ động chữa lành cho ta.

Hãy để cho Ngài chạm vào mắt chúng ta.
 Hãy lắng nghe , và làm theo những điều Ngài chỉ dạy !
 Như Chúa  đã chỉ dạy người mù  đến hồ  si lô ác để rửa mắt

Và như người mù được chữa lành,
Chúng ta cũng hãy can đảm tuyên xưng Thiên Chúa
Cao rao những điều tốt lành mà Chúa đã làm cho chúng ta trong cuộc đời. Amen
( Maria Bernadet)




CHÚA NHẬT  THỨ III MÙA CHAY ( Ga 4, 5.42)

“ Có một người phụ nữ Samari đến  lấy nước. Đức Giêsu nói với người ấy: “ Chị cho tôi xin chút nước uống” ( Ga 4, 7.8)

“ Chị cho tôi xin chút nước uống” . Đó là câu mở đầu cuộc đối thoại của Chúa Giêsu với người phụ nữ Samari bên giếng nước.

 Một câu gợi thật ý nhị và khéo léo, mà Đức Giêsu đã khơi  lên trong lòng  người Phụ nữ  Samari ý thức về chính mình với những phẩm giá, khát vọng và lầm lỡ.
  
Một cách thế thật tuyệt hảo để có thể tiếp cận với những người có những khác biệt với mình.
 Câu mở đầu ấy của Chúa Giêsu đã khéo léo đến nỗi làm cho chị phụ nữ người Samari này đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác : “ Ông là người Do thái mà lại xin tôi một phụ nữ Samari nước uống sao?”

Với vẻ bên ngoài xem ra đầy những nhơ nhớp, bất chính trong đời tư của chị. Hiện trạng mà chị thường bị mọi người khinh bỉ coi thường. Nhưng Chúa Giêsu lại nhìn thấy tận thâm sâu cõi lòng chị, đã ẩn chứa những khát vọng thẳm sâu mà chị vẫn thao thức  kiếm tìm.

“Chị cho tôi xin chút nước uống” Lời xin đó đã đặt chị nhìn vào tận thâm sâu của lòng chị để ngộ  ra chính mình đang có một cái khát vô biên mà chị chưa hề ý thức.

“ chị cho tôi xin chút nước uống”   là lời mời  thật khiêm tốn và tha thiết của Chúa Giêsu. Ngài  mời gọi chị hãy ra khỏi chính mình để cho đi

“ chị cho tôi xin chút nước uống “ đã giúp chị nhận ra  một phẩm giá cao quý của chính mình mà từ trước đến giờ chị đã bị đánh mất, bởi những vết đen trong quá khứ đời chị.

“ chị cho tôi xin chút nước uống”  Giúp chị nhận ra mình vẫn có giá trị đáng kể để có thể đáp trả một lời mời gọi .

“ chị cho tôi xin chút nước uống”  đã giúp chị nhận ra Chúa chính là nguồn mạch nước hằng sống mà chị cần kiếm tìm.

Hôm nay Chúa Giêsu cũng ngỏ lời xin mỗi chúng ta : “ chị cho tôi xin chút nước uống”.
Hãy để cho Chúa chạm tới và khơi lên nơi thâm sâu của tâm hồn chúng ta những gì Ngài muốn.
Và  Hãy học nơi Chúa Giêsu một cách tiếp cận tinh tế và khéo léo  đối với những người Samari của thời đại hôm nay các bạn nhé !

Maria  Bernadet

Thứ Ba, 28 tháng 2, 2017

suy niem tin mung chua nhat II mua chay

CHÚA NHẬT II MÙA CHAY

“ Bấy giờ Đức Giêsu lại gần chạm vào các ông và bảo : Trỗi dậy đi , đừng sợ “ ( Mt 17, 8 )

Hành trình theo Chúa của các Tông Đồ vẫn có nhiều nỗi sợ…
Ngay cả giây phút hạnh phúc được chiêm ngắm dung nhan rạng ngời của Chúa, các ông cũng vẫn kinh hoàng đến nỗi ngã sấp mặt xuống đất !
Nhưng điều đáng nói là chính lúc các ông kinh hoàng như thế thì chính Ngài tiến lại gần, chạm vào các ông  trấn an và đỡ nâng các ông  “ Trỗi dậy đi, đừng sợ “

Hành trình theo Chúa của mỗi chúng ta cũng vẫn được lát bằng nỗi âu lo và cũng có không ít những  lần ngã sấp mặt xuống đất !  Đó là những lúc chúng ta yếu kém lòng tin, và bất lực hoàn toàn trước những thách đố vượt quá sự suy nghĩ của mình !!!
Cũng thế ,  mỗi chúng ta có lẽ sẽ chẳng thể trỗi dậy được nếu không có Chúa Giêsu tiến lại gần và chạm đến chúng ta, Và chúng ta cũng sẽ chẳng hết lo sợ nếu Ngài không đến nâng đỡ ủi an chúng ta.

Lạy Chúa xin hãy lại gần  chạm đến con và nâng con trỗi dậy mỗi lúc con bị ngã sấp mặt xuống đất . Xin hãy lại gần và ban bình an cho con mỗi lúc chúng con lo sợ . Xin hãy ở bên con luôn mãi để giúp con đi trọn hành trình theo Chúa . Amen.


Maria Bernadet

Thứ Năm, 15 tháng 12, 2016

chia se TM (face)

TIN MỪNG THỨ SÁU 12-9-2014 ( Luca 6,39-42)
Đức Giê-su còn kể cho môn đệ dụ ngôn này: "Mù mà lại dắt mù được sao? Lẽ nào cả hai lại không sa xuống hố?40 Học trò không hơn thầy, có học hết chữ cũng chỉ bằng thầy mà thôi.41 Sao anh thấy cái rác trong con mắt của người anh em, mà cái xà trong con mắt của chính mình thì lại không để ý tới?42 Sao anh lại có thể nói với người anh em: "Này anh, hãy để tôi lấy cái rác trong con mắt anh ra", trong khi chính mình lại không thấy cái xà trong con mắt của mình? Hỡi kẻ đạo đức giả! Lấy cái xà ra khỏi mắt ngươi trước đã, rồi sẽ thấy rõ, để lấy cái rác trong con mắt người anh em!

 CHIA SẺ TIN MỪNG
“Mù mà lại dắt mù được sao?”
Bạn ạ !có bao giờ bạn cảm thấy mình mù chưa? Và có bao giờ bạn hiểu được nỗi khổ của người mù ? dò dẫm, mặc cảm, đa nghi, và…vv.chẳng nhìn thấy ánh sáng, chẳng nhìn thấy những vẻ đẹp của cuộc sống? đêm cũng như ngày, tất cả chỉ là một màu đen…
Có nhiều cái mù, và thường những cái mù tự thân nó không phải là một tội lỗi…nhưng họ lại phải gánh chịu nỗi khổ không kém nghiệt ngã,nhiều khi ngay cả những cử chỉ đẹp và tốt bụng của người bên cạnh họ cũng không cảm nhận được. Câu chuyện “Đồng vọng ngược chiều”của Lã Thế Khanh đã diễn tả thật đáng thương của hai người mù tốt bụng, nhưng lại không cảm nhận được sự sẻ chia cho nhau tấm lòng tốt ấy.
Người mù vốn đã khổ, người mù mà lại dắt thêm người mù nữa thì khổ biết chừng nào?. Chúa Giêsu đã hiểu được nỗi khổ này. Và Ngài biết tầm quan trọng  cũng như vai trò và sứ vụ của các môn đệ  sau này, sẽ là những người tiếp nối sứ vụ của Ngài để chăn dắt đoàn chiên mà Ngài sẽ trao phó.
Nên Ngài đòi buộc các ông phải đạt được những chuẩn mực của người dẫn đường. Trước tiên phải thấy rõ con người của mình trước. “ phải lấy cái đà trong mắt của mình trước đã” rồi mới có thể nhìn thấy rõ cái rác trong mắt của người khác.  Chúa Giêsu đã không ngần ngại để thẳng thắn dạy các môn đệ những sai trái cụ thể mà Ngài đã nhìn thấy nơi những người trong vai trò lãnh đạo như pharisiêu và biệt phái hay vấp phạm
 “ Sao anh lại có thể nói với người anh em: "Này anh, hãy để tôi lấy cái rác trong con mắt anh ra", trong khi chính mình lại không thấy cái xà trong con mắt của mình?”

Để làm người dẫn đường trước tiên phải là người sáng mắt thì mới có thể nhìn thấy rõ  mà dắt người khác đi. Chúa Giêsu đã trưng dẫn hình ảnh rất cụ thể “ mù mà lại dắt mù được sao?”.
Bạn ạ! Trong cuộc sống, nếu một lúc nào đó bạn cảm thấy mình còn mù mờ trong niềm tin, thì bạn hãy tin rằng Chúa Giêsu vẫn dùng nhiều nhiều cách thức để hướng dẫn bạn.
Và nếu trong cuộc sống có một người nào đó làm phiền lòng bạn, bạn hãy nghĩ rằng : “Người ấy đang mở mắt cho bạn”. Vì Thiên Chúa vẫn hiện diện với chúng ta ngay cả trong những thường hằng của cuộc sống mỗi ngày.
Khi đọc bài Tin Mừng này, mình cảm thấy an tâm hơn trong những hoàn cảnh mà mình đối diện. Vì biết Chúa vẫn luôn nâng đỡ,dạy dỗ và huấn luyện mình để đôi mắt của mình trở nên trong sáng hơn.
Xin cho con luôn biết đón nhận…như những bài học mà Chúa đã dạy các môn đệ thân tín. Amen.
Kim Oanh

 TRUYỆN:  ĐỒNG VỌNG NGƯỢC CHIỀU của Lã Thế Khanh
Theo cái gậy tre dò đường, bà lão rờ rẫm tưng bước về phía cửa ga.Bà đi như người tập làm xiếc trên dây. Chiếc nón lá rách lướp tướp, từ bàn tay gầy guộc, lẩy bẩy của bà huơ đi hươ lại, không lúc nào yên.Dừng lại bên đống rác lớn, bà lão bắt đầu van vỉ:
- Cháu lạy các ông các bà…Cháu mù loà già cả…Cháu xin các ông bà nhón tay làm phúc…
Không một hồi âm, ngoài tiếng vo ve của mấy con nhặng xanh đang tranh ăn trên một chiếc lá bánh. Một con chuột ngày trơ tráo bò lên bàn chân bà lão. Bà sững người. Khuôn mặt loé lên một tia sáng mỏng. Nhưng ngay sau đó, cặp mắt năng trĩu, ầng ẫng nước của bà tối sầm lại.
Bà lão tiếp tục van vỉ. Vẫn điệp khúc cũ. Nhưng càng về sau càng thống thiết, não nề. những câu nói rời rạc, như tự chảy ra từ khuôn mặt dúm dó, xệch xạc của bà.
Cái nón vẫn trống huếch. Một tia nắng lọt qua cái chóp thủng, xiên thẳng xuống đất, như đóng đinh bà lão xuống nền đường.
Nằm dưới gốc cây sấu già, bé Chi thiu thiu ngủ. nó gối đầu trên cái túi dúm dó, khâu bằng bốn, năm loại vải cũ, sờn. Một cái bát sắt hoen gỉ, thủng đáy, nằm lăn lóc bên cạnh. Bộ ngực gầy trơ xương của con bé thắc thỏm dưới làn áo cáu bẩn, nhàu nát.Từ sáng tới giờ chưa có chút gì trong bụng, nên bé Chi đói rũ người. Nó hy vọng giấc ngủ xua tan cái đói. Nhưng không thể được.Mọi ngày vào tầm này, mèng ra nó cũng xin được đủ tiền mua hai cái bánh mì. Hôm nay xúi quẩy thế nào, chỉ được tờ hai trăm đồng mất góc.
Bỗng bé Chi giật thót người. Có một bàn chân nào đó giẫm lên người nó. Đang lúc đói mệt, bé Chi gầm lên:
- Mù à? Người ta nằm thế mà giẫm lên!
- Bà mù…Mù thật cháu ạ!Thôi, bà đã trót…Cho bà xin!
Lặng đi một lát, bé Chi đưa hai tay sờ mắt mình. Từ hai hốc mắt của nó, những giọt nước mắt mặn chát, rỉ ra. Nó ngập ngừng:
- Cháu..cháu xin lỗi bà! Cháu không biết là bà như thế…
Bà lão ngúc ngắc đầu như thể chấp nhận, rồi tiếp tục đi về phía có tiếng đông người. Vừa đi và lại vừa lẩm nhẩm:
- Cháu lạy các ông các bà…Cháu xin các ông bà nhón tay làm phúc…thương kẻ mù loà, khốn khổ này!
Ngẫm ngợi điều gì đó lung lắm, bé Chi lấy trong túi áo ra tờ giấy bạc hai trăm đồng mất góc, quả quyết:
- Bà ơi!…Cháu bảo này!
Bà lão dừng ngay lại. Bà nhận ra người gọi mình chính là con bé bà vừa nói chuyện. Linh cảm mách bảo bà sẽ gặp may.
- Bà ơi! Cháu… cháu biếu bà!
Khuôn mặt lộ vẻ vui mừng, bà lão chậm chạp quay trở lại, rồi chìa nón về phía gốc cây chờ đợi.
Đúng khoảnh khắc ấy, một cơn gió nhẹ ào qua. Từ trên cây sấu già, những phíên lá khô rơi xuống, khẽ khàng, đúng vào cái nón của bào lão.
Ngỡ con bé thả tiền vào nón, bà lão đưa tay quờ đi quờ lại. Một cái nhíu mày xéo ngang vừng trán nhăn nheo. Bà lão buồn bã đi tiếp về phía cửa ga. Vừa đi bà vừa thầm rủa :
- Bố con nhà mất dạy…Lừa cả người già…Rồi giời sẽ bắt tội đáy con ạ!
Ngồi ở gốc cây, bé Chi vẫn chìa đồng bạc về phía trước, vẻ thành tâm. Chờ mãi, không thấy bà lão nhận tiền, nó đứng phắt dậy thảng thốt gọi:
- Bà ơi! Cháu xin biếu bà! Thực đấy mà!
Không ai trả lời con bé. Nó đưa tay quờ quạng quanh mình. Bàn tay nó chạm phải thân cây sấu già, thô nhám.
Nhét tờ bạc vào túi áo, một tay cầm túi, một tay chống gậy, con bé mù thập thững tìm đường.
Lúc ấy là mười hai giờ trưa. Nắng mùa hạ chói chang, in hình bé Chi xuống nền đường, tròn như đồng tiền vàng.


TIN MỪNG THỨ NĂM NGÀY 11-9 ( LUCA 6, 27-38)
"Thầy nói với anh em là những người đang nghe Thầy đây: hãy yêu kẻ thù và làm ơn cho kẻ ghét anh em,28 hãy chúc lành cho kẻ nguyền rủa anh em và cầu nguyện cho kẻ vu khống anh em.29 Ai vả anh má bên này, thì hãy giơ cả má bên kia nữa. Ai đoạt áo ngoài của anh, thì cũng đừng cản nó lấy áo trong.30 Ai xin, thì hãy cho, ai lấy cái gì của anh, thì đừng đòi lại.31 Anh em muốn người ta làm gì cho mình, thì cũng hãy làm cho người ta như vậy.32 Nếu anh em yêu thương kẻ yêu thương mình, thì có gì là ân với nghĩa? Ngay cả người tội lỗi cũng yêu thương kẻ yêu thương họ.33 Và nếu anh em làm ơn cho kẻ làm ơn cho mình, thì còn gì là ân với nghĩa? Ngay cả người tội lỗi cũng làm như thế.34 Nếu anh em cho vay mà hy vọng đòi lại được, thì còn gì là ân với nghĩa? Cả người tội lỗi cũng cho kẻ tội lỗi vay mượn để được trả lại sòng phẳng.35 Trái lại, anh em hãy yêu kẻ thù, hãy làm ơn và cho vay mà chẳng hề hy vọng được đền trả. Như vậy, phần thưởng dành cho anh em sẽ lớn lao, và anh em sẽ là con Đấng Tối Cao, vì Người vẫn nhân hậu với cả phường vô ân và quân độc ác.
36 "Anh em hãy có lòng nhân từ, như Cha anh em là Đấng nhân từ.37 Anh em đừng xét đoán, thì anh em sẽ không bị Thiên Chúa xét đoán. Anh em đừng lên án, thì sẽ không bị Thiên Chúa lên án. Anh em hãy tha thứ, thì sẽ được Thiên Chúa thứ tha.38 Anh em hãy cho, thì sẽ được Thiên Chúa cho lại. Người sẽ đong cho anh em đấu đủ lượng đã dằn, đã lắc và đầy tràn, mà đổ vào vạt áo anh em. Vì anh em đong bằng đấu nào, thì Thiên Chúa sẽ đong lại cho anh em bằng đấu ấy."
TRẢI NGHIỆM… LỜI MỜI GỌI
36 "Anh em hãy có lòng nhân từ, như Cha anh em là Đấng nhân từ”
Lời mời gọi của Chúa Giêsu vẫn kiên trì vang lên mỗi ngày trong cuộc đời chúng ta, và ngài vẫn chờ đợi sự đáp trả…từng bước chậm chạp của mỗi chúng ta. Chúa Giêsu không chỉ mời gọi chúng ta sống nhân từ mà thôi, nhưng Ngài mời hướng tới một khuôn mẫu hoàn hảo như Cha là Đấng nhân từ
.Chính lời mời gọi đó đã bộc lộ lòng nhân từ quá bao la của Ngài. Một khát khao để trao ban, và thông chia chính phẩm tính của Ngài.Bạn cứ suy nghĩ xem ! Trong cuộc đời, bạn có thể trao ban cho ai những phẩm tính của bạn? Đối tượng duy nhất mà bạn có thể trao ban  phẩm tính( zen, ADN )của mình chỉ là những người con thân yêu của bạn mà thôi.
Khi Chúa Giêsu mời gọi chúng ta sống nhân từ như Cha là Đấng nhân từ, Ngài đã đặt mỗi chúng ta trong tương quan : Cha – con với Thiên Chúa. Điều này cho chúng ta xác tín hơn về quyền hiển nhiên được thừa hưởng những phẩm tính nhân từ của Cha. Bởi đó, Mỗi chúng ta đừng thất vọng khi phải trải nghiệm thật dài với những thất bại trong tiến trình đạt đến lòng nhân từ như Cha chúng ta.
Chia sẻ với bạn như thế, vì chính mình đã nhiều lần thất vọng…! khi thấy những thất bại nhiều hơn chiến thắng trong cuộc sống của mình. hi hi hiiiiiii. Ta là thế đấy! bất toàn và giới hạn…
 Nhưng rồi mình lại cảm nhận sự nâng đỡ thực sự của Thiên Chúa, để mình nhận ra những giới hạn của chính mình.Mình là ai? Và Thiên Chúa là Ai trong cuộc đời của mình?
Ngài là TẤT CẢ. Và chỉ khi nào mình sống với lẽ sống ấy,chỉ khi nào mình để cho Ngài hòa nhập trong cuộc sống của mình, lúc ấy mình mới có khả năng sống nhân từ như Ngài. Chỉ khi nào mình để cho Chúa ở trong mình :”Chúa ở trong con và con ở trong Chúa” Lúc ấy mình sẽ vươn tới lòng nhân từ của Ngài. Vì tất cả chúng ta, nếu tự sức mình thì không thể sống nhân từ như Cha Đấng nhân từ.Mà nếu có ai trong chúng ta sống được như thế, thì là do bởi họ có Đấng nhân từ đang ở cùng họ.
“ Chúa ở trong con, mà con thì lại ở ngoài Chúa” vẫn là những trải nghiệm thường tình của mỗi chúng ta. Nhưng đừng thất vọng, vì Chúa luôn ở bên bạn, và Ngài nâng đỡ tiến trình của bạn.
“Xin cho con được sống trong Chúa, và biết để cho Chúa sống trong con” Amen.

Kim Oanh