Thứ Hai, 12 tháng 12, 2016

suy niem

TIN MỪNG CHÚA NHẬT XIII THƯỜNG NIÊN
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Nếu anh em ngươi lỗi phạm, hãy đi sửa dạy nó, riêng ngươi và nó thôi. Nếu nó nghe ngươi, thì ngươi đã lợi được người anh em. Nếu nó không nghe lời ngươi, hãy đem theo một hoặc hai người nữa, để mọi việc được giải quyết nhờ lời hai hoặc ba nhân chứng. Nếu nó không nghe họ, hãy trình với cộng đoàn. Và nếu nó cũng không nghe cộng đoàn, ngươi hãy kể nó như người ngoại giáo và như người thu thuế. "Thầy bảo thật các con, những gì các con cầm buộc dưới đất thì trên trời cũng cầm buộc, và những gì các con tháo gỡ dưới đất, thì trên trời cũng tháo gỡ. "Thầy lại bảo các con, nếu hai người trong các con, ở dưới đất, mà hiệp lời cầu xin bất cứ điều gì, thì Cha Thầy, Ðấng ngự trên trời, sẽ ban cho họ điều đó. Vì ở đâu có hai hoặc ba người tụ họp nhân danh Thầy, thì Thầy ở giữa những người ấy". (Mt 18, 15-20)
 CHIA SẺ LỜI CHÚA (Mt 18, 15-20): ƠN THỨ THA
Việc giúp người khác nhận ra những điều không đúng của họ, quả là một điều không dễ tý nào. Nhưng việc khiêm tốn để nhận ra những lỗi lầm và sai trái của chính mình là điều còn khó hơn nhiều.
 Bởi vì chúng ta vẫn thường chủ quan, và thường sáng suốt khi nhìn thấy lỗi của người khác, còn lỗi của chính mình thì lại mù mờ…Chính vì sự mù mờ này, mà chúng ta ít nhận ra trách nhiệm của mình khi đứng trước lỗi lầm của người khác. Cổ nhân thường có câu: “Lỗi tại tôi, lôi thôi tại bà” là vậy.
Sự liên đới trong lỗi phạm là một điều cần thiết phải nhìn nhận, khi chúng ta sửa lỗi cho anh chị em của mình.Vì thực ra, thường những lỗi lầm của con người xảy ra trong những hoàn cảnh cụ thể nào đó, mà nếu như ở vào hoàn cảnh khác thì họ không vấp phạm như thế.Vậy mà, dường như chúng ta lại thường ít nghĩ đến những hoàn cảnh và nguyên nhân xảy ra để cùng đồng trách nhiệm trong việc sửa lỗi.
Với tình yêu thương, cảm thông, nâng đỡ,và đồng trách nhiệm khi sửa lỗi, cùng với những lời cầu nguyện thiết tha sẽ được ơn thứ tha, và vực dậy được những tâm hồn đã yếu đuối lỗi lầm.Như lời Chúa Giêsu đã nói với chúng ta:  "Thầy lại bảo các con, nếu hai người trong các con, ở dưới đất, mà hiệp lời cầu xin bất cứ điều gì, thì Cha Thầy, Ðấng ngự trên trời, sẽ ban cho họ điều đó. Vì ở đâu có hai hoặc ba người tụ họp nhân danh Thầy, thì Thầy ở giữa những người ấy".
Bạn ạ! Mình cũng đã đang nghiệm từ điều này, vì thế khi đọc bài Tin Mừng này thì mình lại càng cảm thấy xót xa cho những mù mờ về chính mình…!
Kim Oanh





Giọt Nước

  Tự truyện:
Giọt nước kể về cuộc phiên lưu của nó
Lúc cất tiếng chào đời là lúc đồng thời tôi phải xa mẹ để bắt đầu cuộc phiên lưu. Đó là tục lệ lâu đời của dòng họ  “Mưa”  chúng tôi.Vả lại mẹ tôi thường bảo : “ Mưa là biểu tượng của sức mạnh, các con phải ra đi như thế cho quen đi, để thể hiện danh tánh cho dòng họ mình.Con cái mà cứ dựa vào mẹ thì sau này ra đời làm được trò trống gì?”. Nói thế nhưng mẹ tôi cũng lo lắng lắm.Hôm chúng tôi đi mẹ dặn dò đủ điều, rồi cứ đứng nhìn chúng tôi mãi…Tới lúc chúng tôi gần khuất bóng, mẹ còn nói với theo rằng: “ yêu thương đùm bọc nhau các con nhé !”.
Tôi là út trong nhóm anh em cùng ra đi, khác hẳn với các anh tôi lại cảm thấy khoan khoái phấn khởi. Dẫu sao mình cũng có cơ hội để nếm mùi “tự do”.Nhìn các anh đi cách thận trọng và lo lắng, tôi bật cười rồi la toáng lên: “đi chậm như các anh thì còn gì để gọi là sức mạnh nữa!”. Thế rồi, vươn vai một cái tôi vượt chạy trước, mặc kệ cho các anh gào thét : “ Út ơi ! cẩn thận đấy”.
Nghe gọi thế, tôi càng phóng chân chạy nhanh hơn,thấy vậy các anh liền vội chạy theo tôi. Có lẽ vì các anh nhớ lời mẹ dặn “ đùm bọc nhau”. Ấy thế, tôi lại lầm tưởng rằng mình oai vệ lắm nên các anh khâm phục và bắt chước theo. Càng kiêu hãnh tợn, tôi rướn dài khoe thân hình khỏe mạnh và trong vắt của tôi để chạy. Mỗi bước của tôi là một điệu nhún nhảy oai phong…rào !…rào! rào!...
Thấy tôi cả vũ trụ như kính nể và vội vã dọn đường. Những chú chim dáo dác tìm chỗ núp ẩn. Chị không khí co mình lại. Anh nhiệt độ hạ thấp xuống kính cẩn nhường bước. Cả ông mặt trời cũng từ từ khuất bóng. Dưới đất mọi cây cối đều rũ lá cúi chào. Bao bông hoa nhẹ nhàng khép cánh. Các em bé đang chơi đùa vui vẻ bỗng đồng thanh cất tiếng chào : “Mưa” rồi khiêm tốn ù chạy ..vv
Tôi khoái chí ! tự nhủ: “ kể ra mình cũng oai phong thật! sắp đứng đầu thiên hạ rồi” Thế mới là dòng họ của sức mạnh chứ!.Thế đấy! những kẻ xốc nổi thường lầm tưởng những ngông cuồng là tài ba !.
 Lúc đi ngang qua nhà gió, thấy gió đang nằm ngủ tôi ngạo mạn quát mắng thậm tệ, rồi khiêu khích: “Hứ ! sao mà nhếch nhác thế ? vậy thì làm được vương tướng gì ? hãy xem sức mạnh của dòng họ tôi mà bắt chước”
Nghe tôi cao giọng, gió tức quá : “ mấy giọt mưa ranh kia, đứa nào dám bảo tao nhếch nhác đấy ? tao sẽ cho biết mặt” Thế rồi gió đùng đùng đuổi theo chúng tôi, quất vào người tôi những làn roi đau điếng. Gió đẩy tôi nghiêng ngả,và cứ thế gió xô tôi đi như một thằng nô lệ. Tôi cố cưỡng lại nhưng không thể nào địch nổi với sức mạnh của gió.
Thế là anh  em chúng tôi bị tán loạn, mỗi người một nơi. Một vài anh  phải hy sinh trong lòng đất. Một số phiêu bạt nơi nào tôi không biết. Còn tôi đơn côi vất vưởng trên chiếc lá mít còn bám trên cành cây. Tôi thở phào bám chặt lấy chị lá, như hiểu nỗi lòng tôi, chị lá khẽ cong mình che chở cho tôi thoát khỏi những làn roi ác nghiệt của gió.
Tưởng đâu đã êm ả, gió vẫn chưa chịu thua, gió đến lay động từng chiếc lá của cây khiến tôi chao đảo lăn qua lăn lại rồi rơi xuống một chiếc lá khác ở cành thấp hơn. Nằm hiu hắt trên chiếc lá mỏng manh ấy tôi thầm lo cho  thân phận của mình. Kiểu này khéo tôi lại cũng phải rơi xuống lòng đất mất thôi. Tôi sợ hãi nằn nì:
-          Chị lá ơi ! giữ em với! đừng để em rơi xuống đất, em sợ lắm!
-          Lá nhìn tôi khẽ bảo: “ giọt mưa bé nhỏ ạ ! bạn không thể sống ở trên lưng tôi mãi được đâu,chốc nữa khi dòng họ bạn đã đổ bộ hết, thì ông mặt trời sẽ đem ánh nắng gay gắt ra để thiêu hủy bạn, lúc đó  bạn không còn tồn tại  là giọt nước xinh đẹp như thế này nữa.
-          Tôi sợ  run lên, Ôi! chẳng lẽ thân hình tròn trĩnh trong vắt của tôi phải tiêu tan ư? Tôi rên rỉ cầu cứu: “chị lá ơi ! giúp tôi đi! Tôi không muốn tiêu tan như thế”.
-          Lá cong mình lại để âu yếm thương xót cho tôi. Thoáng một chút suy nghĩ lá bỗng nói như reo lên: “Thế này nhé, bạn có nhìn thấy mái nhà tôn bên cạnh kia không?bạn phải sang đấy theo các đồng bạn chắc là sẽ tìm được môt nơi sống ổn định”.
-          Nhưng làm sao tôi qua được bên ấy?
-          Được rồi tôi sẽ giúp bạn, bám chắc vào tôi nhé ! chúng ta cùng liều lĩnh một chuyến.

Thế rồi, chờ lúc gió thịnh nộ hơn, lá đau đớn tách ra khỏi cành và đưa tôi đến mái tôn. Tôi và lá được hòa nhập cùng dòng tộc của tôi để đi xuống một cái máng nhỏ, rồi tuôn vào một cái bể lớn. Ở đây tôi được sống những chuỗi ngày êm ả và hạnh phúc! Lá cõng tôi đi dạo quanh mặt bể.Và tôi đã kể cho lá nghe về những ngông cuồng hống hách của tôi. Những xót xa ân hận khi các anh của tôi phải tán loạn và hy sinh.
Nhưng chẳng được bao lâu, một cô bé đã vớt lá ra khỏi bể nước. còn tôi thì bị văng xuống hòa cùng bể nước. Tôi lao đao choáng váng lặn xuống tận đáy bể. Thoáng chút rùng mình! Tâm hồn tôi như chùng xuống. Nhưng rồi tôi lại cảm thấy mình yên tĩnh và ý nghĩa hơn.
Có lẽ đây là những chuỗi ngày thần tiên để tôi được trở về với chính mình. Một chuỗi ngày lặng lẽ để nghĩ về bài học đầu tiên trên đường đời. Phải chăng sức mạnh của dòng họ tôi chính là sức mạnh của tinh thần? sức mạnh của sự kiên cường vượt qua những trở ngại để tìm một ý nghĩa của cuộc sống? sức mạnh của sự tan biến và hòa nhập để mang lại mưu ích cho vạn vật. ý nghĩa của dòng họ Mưa là thế.

.Kim Oanh
Văn kể chuyện ngày xưa.



VẮNG BÓNG

VẮNG BÓNG …

Tôi vẫn đi tìm…
Lòng tôi mãi khát khao!
Chợt chút gì trống vắng
Lao xao…

Biết tìm nơi nao?
Vào sa mạc…
Chút an ủi …
Hy vọng !

Nhưng vẫn không gặp …
Như chiếc bóng chập chờn…
Đuổi theo…
Vụt mất !

Sao Ngài cướp chiếm hồn tôi…
Rồi vụt mất ?
Tôi thẫn thờ…
Chơ vơ …!

Cô quạnh, quẩnquất …
Tôi kêu van thầm thĩ
Ngài vẫn vắng bóng
Lặng yên!...

Nếm mùi…
Đau khổ !
Cảm nhận…
Ngài vắng bóng …!

Maria Bernadet




từ ấy

TỪ ẤY

Từ ấy…!
Những dấu ấn….
Hạnh phúc……
Thật ngọt ngào !

Và cũng từ ấy…
Ngài dẫn con đi…
Con đường…
Ôi! Chông gai…

Kể từ ngày ấy!
Trong đời con…
Đã biết…
Mùi thập tự…!

Rồi từ ấy…
Những chuỗi ngày…
Con trả giá…
Tình Yêu!

Maria Bernadet


VẦNG TRĂNG

VẦNG TRĂNG
Sắp đến tết trung thu, ngày tết dành riêng cho các em thiếu nhi. Nhưng cũng có biết bao người lớn mong đợi nó!. Bởi lẽ họ mong manh mang niềm hy vọng : “ một hạnh phúc nhỏ nhoi sẽ được tròn đầy, và sáng ngời như vầng trăng trung thu”. Có mùa trăng nào đẹp như trung thu?có trái ngọt nào như trái mùa thu, và có gì ngây thơ trong sáng như tuổi thơ?
Bạn biết không?
Ngày xưa người ta coi trăng như một vị thần linh của Trời sai đến. Họ ngắm trăng  lòng thấy thư thái, họ ngồi bên nhau để trò chuyện và thổ lộ ước nguyện.Hình tròn của trăng biểu hiện cho sự hoàn thiện không góc cạnh. Từ ánh trăng tròn trĩnh tỏa sáng khắp nơi, chan hòa vạn vật. Ánh trăng len lỏi qua từng khe cửa, kẽ lá để soi chiếu tất cả…
Dưới ánh trăng, mọi vật được an hòa không phân biệt, từ những sinh vật tầm thường nhỏ nhoi nhất…một con kiến, một chú ốc sên…tất cả đều được ánh trăng trân trọng, nâng niu và soi sáng. Tất cả được thể hiện như chúng LÀ.
Một không gian lung linh huyền ảo, gợi lên một lời mời gọi sống yêu thương và bao dung hơn nữa…Lòng người như muốn trút đi hết những ưu tư lao nhọc của một đời cạn cợt, để chìm vào cõi thinh không!,để lắng nghe lời thì thầm của đất. Như một con thuyền đang giương buồm về dòng sông ngân…
Bạn thân mến
Nhân dịp này, tôi muốn nhắc lại cho các bạn nghe về một điển tích” Vầng trăng vỡ”. Đó là câu chuyện của một chú bé thấy ánh trăng lung linh trong đáy thùng nước, đã vội thò tay để vớt trăng lên. Nào ngờ ướt cả tay áo, và trăng thì vỡ ra làm trăm mảnh. Chú bé tuyệt vọng ngồi bên thùng nước khóc nức nở…!
Đó là chuyện ngày xưa điển tích. Ngày nay, vẫn có ngàn vạn ánh trăng vỡ trong cuộc đời…Nhưng chúng ta có còn biết khóc như chú bé ấy không? Trăng bầu trời thì không vỡ, nhưng vầng trăng sáng của lòng người đã vỡ…! những tuổi thơ bị đánh mất không được cắp sách đến trường. Những con người bị lãng quên. Những nỗi ước mơ thật nhỏ nhoi với cơ may,và niềm hy vọng vụt tắt nơi những con người nghèo khổ, thấp cổ bé miệng…vv
Hãy biết khóc như chú bé ngây thơ đáng yêu ấy ! và hãy biết góp một gì đó… của chính mình để vớt trăng lên.
Kim Oanh.



Thứ Bảy, 6 tháng 8, 2016

tim Chúa

TÌM CHÚA
Chúa ơi,Ngài là ai trong mỗi tình huống con gặp thường ngày?
Con muốn tìm Ngài và mong được gặp Ngài để đời con được thay đổi. Amen

Thứ Tư, 20 tháng 7, 2016

tam su

Chua oi
đường con đi sao bóng tối giăng mờ, con chẳng biết phải thế nào bây giờ? còn mong chờ một người giúp con Amen